Sách Phật học hay của thầy Thích Nhật Từ tuyển tập - Phần 3

Đạo Phật Pháp Môn Và Đạo Phật Nguyên Chất

Đạo Phật Pháp Môn Và Đạo Phật Nguyên Chất

Đạo Phật Pháp Môn Và Đạo Phật Nguyên Chất

Đạo Phật Pháp môn hay đạo Phật Tổ sư do các vị Tổ sư sáng lập, dựa vào vài bài kinh pháp môn căn bản, nhấn vậy vai trò dẫn dăt của tổ sư. Do vậy, đạo Phật Tổ sư không giúp người hành trì có được kiến thức nền tảng và hệ thống về nền minh triết và đạo đức của đức Phật.

Đạo Phật nguyên chất giới thiệu đạo Phật bao quát, gần gũi nhất với hình thái minh triết và đạo đức và đức Phật đã truyền bá trong đời ngài, bao gồm thế giới quan, nhân sinh quan, nhận thức luận, đạo đức quan, xã hội quan, tụ tập quan và giải thoát quan. Trải nghiệm đạo Phật nguyên chất giúp người tu học năng động trong nhập thế và phụng sự nhân sinh.

Không có Tổ sư nào ngang bằng với Phật. Trí tuệ của đức Phật như mặt trời, đang khi trí tuệ của các Tổ sư chỉ như sao bắc đẩu. Pháp môn quan trọng nhất của đức Phật là Tứ thánh đế, siêu việt hơn các pháp môn trong lịch sử 2600 của đạo Phật. Vì Thiền tông, Tinh độ tông và Mật tông và các pháp môn khác chỉ là chánh niệm và chánh Định, hai trong tám phần của Bát chánh đạo. Do đó, dù tu theo pháp môn nào, muốn toàn diện, người tu học Phật phải tinh tấn tu tập thành tựu ba trụ cột của đạo Phật là đạo đức, thiền định và trí tuệ.

Chết Đi Về Đâu

Chết Đi Về Đâu

Chết Đi Về Đâu

“Chết đi về đâu” là tuyển tập các bài pháp thoại của thầy Nhật Từ tại Hoa Kỳ, Úc châu và Việt Nam.

Dựa vào kinh điển Phật giáo thuộc các truyền thống khác nhau, thầy Nhật Từ đã phân tích những trở ngại về tâm lí trước cái chết thường làm cho cái chết diễn ra sớm hơn và đau đớn hơn.

Chánh niệm về cách thức sống sẽ làm cho cuộc sống có chất lượng hơn. Sống tích cực, năng động, tinh tấn hướng về chân thiện mỹ, bây giờ và tại đây, chính là làm cho cuộc sống có ý nghĩa hơn. Sống lương thiện, đạo đức trong tinh thần phụng sự với thái độ vô ngã vị tha thì ngay cái chết, dù chết như thế nào, người ra đi chắc hẳn sẽ có “một cõi đi về” thích hợp.

Phật Giáo Và Thời Đại

Phật Giáo Và Thời Đại

Phật Giáo Và Thời Đại

Từ khi khoa học có mặt và phát triển thì con người chạy theo nhu cầu vật chất, đổi hướng tư duy, mất dần niềm tin tôn giáo, khiến các tôn giáo cũng bị thử thách và khủng hoảng. Trong thực trạng đó, chúng tôi đã đặt một số câu hỏi dựa vào những diễn biến đã và đang xảy ra đối với Phật giáo, đã được thầy Thích Nhật Từ giải đáp thành tài liệu này.

Độc giả có thể tìm thấy trong tập sách nhỏ này một cuộc vấn đáp đầy thú vị và hấp dẫn. Câu hỏi là những nỗi niềm trăn trở của người Phật tử, lời đáp là thái độ của một vị thầy. Cả hai đều đối thoại từ sự nhận xét với ngôn ngữ rất thẳng thắn và xây dựng.

Nghi Thức Trì Chú Đại Bi, Chú Dược Sư

Nghi Thức Trì Chú Đại Bi, Chú Dược Sư

Nghi Thức Trì Chú Đại Bi, Chú Dược Sư

Cốt lõi của trì chú và niệm Phật, cũng giống như thiền định, là thể đạt chánh niệm. Chánh niệm là 1/8 của Bát Chánh Đạo. Bát Chánh Đạo là 1/4 của Tứ Diệu Đế. Tứ Diệu Đế là con đường tâm linh, một khám phá có giá trị nhất của Phật Thích Ca. Người tu Mật tông và Tịnh Độ tông cần lưu ý điều này để không bị ngộ nhận “niệm Phật thành Phật” hay “trì chú thành Phật”.

Bát Chánh Đạo là con đường duy nhất giúp người phàm thành chân nhân, giúp chân nhân thành thánh nhân (A-la-hán gồm Thanh Văn, Duyên Giác, Độc Giác), giúp thánh nhân thành Bồ-tát, giúp Bồ-tát thành Phật. Niệm Phật, trì chú đúng cách sẽ giúp hành giả thành tựu chánh niệm, yếu tố dẫn đến chánh thiền định. Để có được chánh niệm, người trì chú và niệm Phật không nên quên, không nên bỏ qua việc thực hành bảy yếu tố chánh đạo còn lại là: tầm nhìn chân chính, tư duy chân chính, lời nói chân chính, hành động chân chính, nghề nghiệp chân chính, siêng năng chân chính và thiền định chân chính.

Khi thực hiện được các điều thực tập cốt lõi nêu trên, các nguyện ước của người trì chú, niệm Phật tự nhiên được thành tựu. Thực ra đó là tiến trình nhân quả trong tu tập.

Sống Vui Sống Khỏe

Sống Vui Sống Khỏe

Sống Vui Sống Khỏe

Hạnh phúc nằm ngay hơi thở nụ cười, sống ý nghĩa trên cuộc đời. Hạnh phúc đó thuộc về cảm xúc chứ không thuộc về vật chất, không thuộc về cảnh giới mà thuộc về nhận thức và lối sống của chúng ta. Cho nên giàu hay nghèo không quan trọng mà quan trọng trong cách sống. Thọ hay yểu không quan trọng mà quan trọng sống như thế nào. Dù sống ngắn vẫn là sống rất ý nghĩa.

Theo đạo Phật, chúng ta phải giải quyết nỗi khổ niềm đau ngay chỗ nó có mặt, nó xuất hiện chỗ nào thì nỗ lực tháo gỡ ngay chỗ đó, không cần xóa bỏ mà chỉ cần chuyển đổi. Ví dụ khúc mắc có mặt trong mối quan hệ giữa mình và người thân thì nên ngồi lại nói nhỏ nhẹ, nói đoàn kết, có tính xây dựng, cảm thông, độ lượng thì mối quan hệ đó mới có thể nối kết lại với nhau, làm mới lại đời sống và giá trị hạnh phúc.

Tập trung vào hơi thở nụ cười để thấy rõ từng giây phút, giờ khắc trôi qua, chúng ta hiện hữu trong cuộc đời với hơi thở và nụ cười là một phép mầu, nhẹ nhàng, thư thái, không cần phải mơ tưởng về một cảnh thiên đường nào xa xôi sau khi chết. Sống có ý nghĩa trong hiện tại, chúng ta sẽ vượt qua nỗi đau, còn chạy trốn nó là phương pháp giảm đau tức thời, nhưng sau đó khi gặp lại, nỗi buồn được hâm nóng lần thứ hai.

Nghi Thức Phật Đản

Nghi Thức Phật Đản

Nghi Thức Phật Đản

Đức Phật đã được tôn xưng là “ Bậc thánh minh triết (muni = mâuni) của dân tộc Thích-ca (Sakya)”. Danh hiệu “Thích-ca-mâu-ni” bắt đầu xuất hiện từ đó. Đối với các vị Sa-môn và Bà-la-môn, hai hình thái tôn giáo đối lập về ý thức hệ tu tập, đức Phật được biết đến qua danh hiệu “Sa-môn Cồ-đàm” Đối với những người đi theo dấu chân tỉnh thức của Ngài, đức Phật được biết đến qua danh hiệu “Thế Tôn” bậc được cả thế giới tôn kính, bậc khả kính trong đời. Trong thực tế, Ngài được gọi nôm-na là đức Phật Thích-ca hay đức Phật Tổ.

Sau khi trở thành bậc tuệ giác, đức Phật Gotama thuyết pháp lần đầu tiên cho năm anh em đồng tu của Ngài tại vườn Nai, nay là Sarnath. Từ ngày ấy, theo Nam tông, Ngài giáo hóa suốt 45 năm, theo Bắc tông 49 năm, không mệt mỏi. Đối tượng thính chúng của Ngài rất đa dạng, bao gồm mọi tầng lớp xã hội, nam nữ, già trẻ, mọi sắc tộc màu da, từ người cao sang đến kẻ hạ tiện, từ thương gia đến hành khất, từ người thánh thiện đến kẻ cướp đường, hoàn toàn không hề có tâm phân biệt đối xử. Nhờ đó, an lạc và hạnh phúc đã có mặt ở mọi nơi. Năm 80 tuổi đức Phật qua đời ở Kusinàrà (Câu-thi-na, nay thuộc bang Uttar (Pradesh), để tiếp tục hành trình hóa độ ở các hành tinh khác.

Con Đường An Vui

Con Đường An Vui

Con Đường An Vui

Nhà Phật thường dùng từ “an vui” hơn là “hạnh phúc” dù trong ngôn ngữ Pali, hai từ này chỉ là một. An vui thuộc về sự tĩnh tại của tâm, vượt qua mọi thăng trầm dù thuận hay nghịch của hoàn cảnh, dù gặp người tốt hay xấu thì tâm vẫn vẳng lặng bình an. Bão đi qua cổng chùa mà đức Phật vẫn ngồi yên bất động. Giữ tâm được như thế mới được gọi là an lạc. Còn hạnh phúc có thể có niềm vui trước mắt nhưng có thể khổ đau khi niềm vui này không còn. Buồn vui lẫn lộn là con đường thế gian. Cười trước, buồn sau hay cười sau buồn trước đều là sự lẩn quẩn của hạnh phúc. Người thực tập, với tư cách tu tại gia, ngoài những giá trị hạnh phúc mà mình có cần phải phát huy thêm chất liệu an lạc mà an lạc là hải đảo của tự thân, tức là vững chãi, thảnh thơi, không chao đảo, không bị biến đổi trong sự biến đổi của cuộc đời. Được như vậy, chúng ta mới thực sự được an vui hạnh phúc, mới đủ bản lĩnh tiếp tục các Phật sự, dấn thân làm các công việc từ thiện, đóng góp cho xã hội cộng đồng, gia đình theo sở trường, khả năng, điều kiện đang có.

Bạn sẽ thích
Review khác